Bài viết được ghim
Truyện cổ tích: "Con chó biết nói"
Truyện cổ tích: "Con chó biết nói"
0 bình luận 0 chia sẻ
Gần đây
  • Ai rồi cũng khác, chỉ là nhanh đến mức choáng váng, hoặc là chậm đến mức không phát hiện ra!
    Ai rồi cũng khác, chỉ là nhanh đến mức choáng váng, hoặc là chậm đến mức không phát hiện ra!
    0 bình luận 0 chia sẻ
  • https://www.youtube.com/watch?v=E3gVRltigWU
    https://www.youtube.com/watch?v=E3gVRltigWU
    Love
    3
    0 bình luận 0 chia sẻ
  • https://youtu.be/nMHmFNMgsFA
    https://youtu.be/nMHmFNMgsFA
    Love
    1
    0 bình luận 0 chia sẻ 40
  • Lời Hứa Gió Bay

    Ngày xưa ai nói bên nhau,
    Chỉ cần hai đứa, mái đầu cũng vui?

    Bảo rằng chẳng ngại đổi dời,
    Chỉ cần đủ sống, một đời bình yên.

    Thế rồi năm tháng đảo điên,
    Cơm áo nặng gánh, ưu phiền đầy vơi.

    Lời yêu năm ấy đâu rồi,
    Giờ toàn tính toán hơn thua thiệt nhiều.

    Hẹn thề như gió qua chiều,
    Đẹp khi say đắm, quạnh hiu lúc nghèo.

    Tình yêu có thật bền lâu,
    Hay là mộng mị ban đầu thoáng qua?
    Lời Hứa Gió Bay Ngày xưa ai nói bên nhau, Chỉ cần hai đứa, mái đầu cũng vui? Bảo rằng chẳng ngại đổi dời, Chỉ cần đủ sống, một đời bình yên. Thế rồi năm tháng đảo điên, Cơm áo nặng gánh, ưu phiền đầy vơi. Lời yêu năm ấy đâu rồi, Giờ toàn tính toán hơn thua thiệt nhiều. Hẹn thề như gió qua chiều, Đẹp khi say đắm, quạnh hiu lúc nghèo. Tình yêu có thật bền lâu, Hay là mộng mị ban đầu thoáng qua?
    Love
    3
    0 bình luận 0 chia sẻ
  • Đôi khi, cuộc sống có vẻ như quá khắt khe, không công bằng với những người luôn cố gắng làm điều tốt. Chỉ một sai lầm, dù là vô tình hay nhỏ nhặt, cũng có thể khiến bao nhiêu cố gắng trước đó bị lãng quên. Điều này có thể khiến ta cảm thấy chán nản, bất công, thậm chí mất niềm tin vào con người.

    Nhưng nếu nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy rằng đó là một phần bản chất của cuộc sống và con người. Ai cũng có xu hướng ghi nhớ điều xấu hơn điều tốt, đặt kỳ vọng cao vào người tử tế và thất vọng nặng nề khi họ phạm sai lầm. Điều quan trọng là đừng để sự bạc bẽo đó khiến ta ngừng làm điều tốt.

    Cuộc đời có thể không công bằng, nhưng những điều tốt đẹp mà ta làm vẫn có giá trị, dù không phải lúc nào cũng được ghi nhận ngay lập tức.
    Người thực sự hiểu ta sẽ không vì một lỗi lầm mà quên đi tất cả những gì ta đã làm.

    Cuối cùng, ta sống không chỉ để được công nhận, mà còn để chính mình cảm thấy thanh thản và có ý nghĩa. Giữ vững giá trị của bản thân, sai thì sửa, vấp thì đứng lên. Đời bạc nhưng lòng mình đừng bạc.
    Đôi khi, cuộc sống có vẻ như quá khắt khe, không công bằng với những người luôn cố gắng làm điều tốt. Chỉ một sai lầm, dù là vô tình hay nhỏ nhặt, cũng có thể khiến bao nhiêu cố gắng trước đó bị lãng quên. Điều này có thể khiến ta cảm thấy chán nản, bất công, thậm chí mất niềm tin vào con người. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy rằng đó là một phần bản chất của cuộc sống và con người. Ai cũng có xu hướng ghi nhớ điều xấu hơn điều tốt, đặt kỳ vọng cao vào người tử tế và thất vọng nặng nề khi họ phạm sai lầm. Điều quan trọng là đừng để sự bạc bẽo đó khiến ta ngừng làm điều tốt. 👉 Cuộc đời có thể không công bằng, nhưng những điều tốt đẹp mà ta làm vẫn có giá trị, dù không phải lúc nào cũng được ghi nhận ngay lập tức. 👉 Người thực sự hiểu ta sẽ không vì một lỗi lầm mà quên đi tất cả những gì ta đã làm. Cuối cùng, ta sống không chỉ để được công nhận, mà còn để chính mình cảm thấy thanh thản và có ý nghĩa. Giữ vững giá trị của bản thân, sai thì sửa, vấp thì đứng lên. Đời bạc nhưng lòng mình đừng bạc.
    0 bình luận 0 chia sẻ
  • Một số khác biệt khi yêu người đàn ông nhiều tuổi
    Bên cạnh những ưu điểm khi yêu người đàn ông lớn tuổi hơn mình, các bạn gái cũng sẽ phải chấp nhận một số điều khác biệt.   Yêu người đàn ông hơn nhiều tuổi sẽ giúp các bạn gái học cách biết lắng nghe và tính kiên nhẫn. Ảnh: Xinhua Khác về quan...
    0 bình luận 0 chia sẻ
  • 0 bình luận 0 chia sẻ 55
  • KHI MỐI QUAN HỆ KẾT THÚC TRONG IM LẶNG
    Có những mối quan hệ không kết thúc bằng những trận cãi vã nảy lửa hay những lời chia tay đầy nước mắt. Có những mối quan hệ chỉ đơn giản kết thúc trong lặng lẽ, không một lời giải thích, không một câu từ biệt. Người ta dần dần xa nhau, khoảng cách cứ lớn dần lên, và một ngày nào đó, ta chợt nhận ra: người từng quan trọng với ta giờ đây đã trở thành một người xa lạ.
    Điều đau lòng nhất trên thế gian này không phải là yêu nhầm người không yêu mình, mà là yêu thương hết lòng, đặt cả niềm tin và hy vọng vào một người, để rồi nhận ra rằng, trong mắt họ, mình cũng chỉ là một người bình thường như bao người khác.
    Hóa ra, khoảng thời gian ta dằn vặt, buồn phiền vì một người, họ lại vui vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Hóa ra, những đêm ta thao thức, nghĩ về họ, tự hỏi bản thân đã làm gì sai, họ lại đang vô tư cười nói bên một ai khác. Và hóa ra, không có ai thực sự bận rộn đến mức không thể dành một chút thời gian cho người mình quan tâm—chỉ là ta có còn quan trọng với họ hay không mà thôi.
    Thật xót xa khi một mối quan hệ từng đầy ắp những lời hứa hẹn và kỷ niệm lại có thể biến mất một cách nhẹ nhàng như thế. Nhưng có lẽ, đây cũng là cách mà cuộc sống dạy ta trưởng thành. Đôi khi, ta phải học cách chấp nhận rằng không phải ai cũng sẽ đi cùng ta suốt chặng đường đời. Có những người chỉ xuất hiện trong một đoạn đường ngắn, để lại trong ta những bài học và ký ức, rồi lặng lẽ rời đi.
    Đừng trách ai cả. Đừng oán giận, cũng đừng dằn vặt chính mình. Khi ai đó chọn cách im lặng để kết thúc một mối quan hệ, đó là dấu hiệu cho thấy ta không còn quan trọng trong lòng họ nữa. Khi tình cảm đã nhạt, khi sự quan tâm đã k còn, thì dù có cố gắng níu kéo đến đâu, ta cũng chỉ nhận lại sự lạnh lùng, vô tâm và thờ ơ.
    2 người yêu nhau duy trì trạng thái Im lặng quá 24h, vốn dĩ là câu trả lời vô cùng rõ ràng...xin đừng làm phiền nhau nữa...hãy để trái tim được an nghỉ...hãy để tâm hồn được thanh thản ra đi...
    Muốn sẽ tìm cách, còn đã tìm lý do, thì thôi...
    KHI MỐI QUAN HỆ KẾT THÚC TRONG IM LẶNG Có những mối quan hệ không kết thúc bằng những trận cãi vã nảy lửa hay những lời chia tay đầy nước mắt. Có những mối quan hệ chỉ đơn giản kết thúc trong lặng lẽ, không một lời giải thích, không một câu từ biệt. Người ta dần dần xa nhau, khoảng cách cứ lớn dần lên, và một ngày nào đó, ta chợt nhận ra: người từng quan trọng với ta giờ đây đã trở thành một người xa lạ. Điều đau lòng nhất trên thế gian này không phải là yêu nhầm người không yêu mình, mà là yêu thương hết lòng, đặt cả niềm tin và hy vọng vào một người, để rồi nhận ra rằng, trong mắt họ, mình cũng chỉ là một người bình thường như bao người khác. Hóa ra, khoảng thời gian ta dằn vặt, buồn phiền vì một người, họ lại vui vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Hóa ra, những đêm ta thao thức, nghĩ về họ, tự hỏi bản thân đã làm gì sai, họ lại đang vô tư cười nói bên một ai khác. Và hóa ra, không có ai thực sự bận rộn đến mức không thể dành một chút thời gian cho người mình quan tâm—chỉ là ta có còn quan trọng với họ hay không mà thôi. Thật xót xa khi một mối quan hệ từng đầy ắp những lời hứa hẹn và kỷ niệm lại có thể biến mất một cách nhẹ nhàng như thế. Nhưng có lẽ, đây cũng là cách mà cuộc sống dạy ta trưởng thành. Đôi khi, ta phải học cách chấp nhận rằng không phải ai cũng sẽ đi cùng ta suốt chặng đường đời. Có những người chỉ xuất hiện trong một đoạn đường ngắn, để lại trong ta những bài học và ký ức, rồi lặng lẽ rời đi. Đừng trách ai cả. Đừng oán giận, cũng đừng dằn vặt chính mình. Khi ai đó chọn cách im lặng để kết thúc một mối quan hệ, đó là dấu hiệu cho thấy ta không còn quan trọng trong lòng họ nữa. Khi tình cảm đã nhạt, khi sự quan tâm đã k còn, thì dù có cố gắng níu kéo đến đâu, ta cũng chỉ nhận lại sự lạnh lùng, vô tâm và thờ ơ. 2 người yêu nhau duy trì trạng thái Im lặng quá 24h, vốn dĩ là câu trả lời vô cùng rõ ràng...xin đừng làm phiền nhau nữa...hãy để trái tim được an nghỉ...hãy để tâm hồn được thanh thản ra đi... Muốn sẽ tìm cách, còn đã tìm lý do, thì thôi...
    Love
    1
    0 bình luận 0 chia sẻ
  • Lâu lắm rồi, anh chẳng còn bận tâm đến ngày lễ tình nhân. Không phải vì anh không yêu em, mà đơn giản vì anh là người ít nói, ít thể hiện, và không quen với những thứ hào nhoáng. Với anh, mỗi ngày đều như nhau—bình dị, chân thành, không phô trương. Anh trân trọng những khoảnh khắc bình thường hơn là sự rực rỡ thoáng qua của một ngày lễ.

    Anh không đủ kiên nhẫn để mỗi sáng nhắn tin chúc em một ngày tốt lành, cũng không đủ lãng mạn để lên kế hoạch hẹn hò, ăn trưa vào ngày Valentine hay thốt lên những lời hoa mỹ. Nhưng không có nghĩa là anh không yêu thương. Chỉ là, anh yêu theo cách của riêng mình—lặng lẽ, âm thầm, không cầu kỳ.

    Nhưng hôm nay, anh chợt nhận ra, có lẽ yêu thương không chỉ là sự giản đơn của những ngày thường, mà đôi khi, nó còn nằm trong những khoảnh khắc đặc biệt trong năm. Ai cũng mong muốn được trân trọng, được yêu thương theo cách mà họ khao khát. Anh cũng vậy. Và rồi anh nhận ra, hơn 40 năm qua, chưa một ai khiến anh cảm thấy Valentine là một ngày thực sự thuộc về mình.

    Rốt cuộc, anh vẫn là chính anh—khô khan, ít nói, đôi khi vô tâm. Có lẽ anh vẫn sẽ không thể mỗi sáng gửi tin nhắn chào ngày mới, vẫn không thể hào hứng với những ngày kỷ niệm. Nhưng không phải vì anh không yêu, mà bởi anh không biết cách để yêu theo cách người ta mong đợi. Và có lẽ vì thế… anh không xứng đáng với hạnh phúc.
    Lâu lắm rồi, anh chẳng còn bận tâm đến ngày lễ tình nhân. Không phải vì anh không yêu em, mà đơn giản vì anh là người ít nói, ít thể hiện, và không quen với những thứ hào nhoáng. Với anh, mỗi ngày đều như nhau—bình dị, chân thành, không phô trương. Anh trân trọng những khoảnh khắc bình thường hơn là sự rực rỡ thoáng qua của một ngày lễ. Anh không đủ kiên nhẫn để mỗi sáng nhắn tin chúc em một ngày tốt lành, cũng không đủ lãng mạn để lên kế hoạch hẹn hò, ăn trưa vào ngày Valentine hay thốt lên những lời hoa mỹ. Nhưng không có nghĩa là anh không yêu thương. Chỉ là, anh yêu theo cách của riêng mình—lặng lẽ, âm thầm, không cầu kỳ. Nhưng hôm nay, anh chợt nhận ra, có lẽ yêu thương không chỉ là sự giản đơn của những ngày thường, mà đôi khi, nó còn nằm trong những khoảnh khắc đặc biệt trong năm. Ai cũng mong muốn được trân trọng, được yêu thương theo cách mà họ khao khát. Anh cũng vậy. Và rồi anh nhận ra, hơn 40 năm qua, chưa một ai khiến anh cảm thấy Valentine là một ngày thực sự thuộc về mình. Rốt cuộc, anh vẫn là chính anh—khô khan, ít nói, đôi khi vô tâm. Có lẽ anh vẫn sẽ không thể mỗi sáng gửi tin nhắn chào ngày mới, vẫn không thể hào hứng với những ngày kỷ niệm. Nhưng không phải vì anh không yêu, mà bởi anh không biết cách để yêu theo cách người ta mong đợi. Và có lẽ vì thế… anh không xứng đáng với hạnh phúc.
    Love
    1
    0 bình luận 0 chia sẻ
  • 2 cục vàng
    2 cục vàng
    Wow
    5
    5 bình luận 0 chia sẻ
Xem thêm