Có những ngày, một tờ giấy báo điểm đủ khiến một đứa trẻ cúi gằm mặt. Có những ánh mắt từng rất háo hức bỗng trở nên lặng lẽ chỉ vì các em nghĩ rằng mình “không đủ giỏi”. Có những nụ cười biến mất sau một kỳ thi, không phải vì các em lười
Có những ngày, một tờ giấy báo điểm đủ khiến một đứa trẻ cúi gằm mặt. Có những ánh mắt từng rất háo hức bỗng trở nên lặng lẽ chỉ vì các em nghĩ rằng mình “không đủ giỏi”. Có những nụ cười biến mất sau một kỳ thi, không phải vì các em lười biếng, mà vì các em tin rằng mình đã thua kém người khác.
Nếu em đang có cảm giác ấy, thầy muốn nói với em một điều:
Chưa xuất sắc không có nghĩa là em không có giá trị.
Đừng bao giờ dùng một kỳ thi để định nghĩa cả cuộc đời mình.
Điểm số chỉ phản ánh kết quả của một bài kiểm tra trong một khoảng thời gian nhất định. Nó không thể đo được lòng hiếu thảo của em với cha mẹ. Nó không đo được sự tử tế em dành cho bạn bè. Nó càng không đo được nghị lực của một học sinh ngày ngày vượt qua hoàn cảnh khó khăn để đến lớp.
Có những người học rất giỏi từ sớm. Điều đó thật đáng ngưỡng mộ.
Nhưng cũng có những người trưởng thành rất muộn. Họ không nổi bật khi còn ngồi trên ghế nhà trường, nhưng bằng sự kiên trì, chăm chỉ và không ngừng học hỏi, họ đã tạo nên những điều phi thường sau này.
Cuộc đời chưa bao giờ là một cuộc đua chỉ diễn ra trong một kỳ thi.
Thầy đã gặp nhiều học sinh từng học lực trung bình nhưng sau này trở thành những người thành đạt. Cũng đã gặp những học sinh rất xuất sắc nhưng vì tự mãn mà dần đánh mất chính mình.
Bởi vậy, điều quyết định tương lai không phải là em đang đứng ở vị trí nào, mà là em có tiếp tục bước đi hay không.
Nếu hôm nay em chưa bằng bạn, hãy coi đó là điểm xuất phát chứ không phải điểm kết thúc.
Nếu hôm nay em chưa đạt giải, hãy xem đó là động lực để rèn luyện thêm.
Nếu hôm nay em còn yếu, hãy nhớ rằng “còn yếu” không đồng nghĩa với “mãi mãi yếu”.
Không ai vừa sinh ra đã là người giỏi nhất.
Một cây tre phải mất nhiều năm để cắm rễ trước khi vươn cao. Một viên ngọc cũng phải trải qua vô vàn lần mài giũa mới có thể tỏa sáng. Con người cũng vậy. Có người nở hoa vào mùa xuân, có người phải chờ đến mùa hạ, mùa thu, thậm chí rất lâu sau mới tìm được thời điểm của mình.
Đừng sốt ruột khi thấy người khác đi nhanh hơn.
Mỗi người đều có một đồng hồ của riêng mình.
Điều đáng sợ nhất không phải là em học chậm hơn người khác.
Điều đáng sợ là em từ bỏ chỉ vì nghĩ mình không đủ giỏi.
Thầy không mong tất cả học sinh của mình đều trở thành thủ khoa. Điều thầy mong hơn là các em trở thành những con người biết cố gắng, biết sống tử tế, biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã và không bao giờ đánh mất niềm tin vào bản thân.
Bởi cuối cùng, xã hội không chỉ cần những người xuất sắc.
Xã hội còn cần những con người trung thực, có trách nhiệm, biết yêu thương, biết cống hiến và không ngừng hoàn thiện chính mình.
Nếu em sở hữu những điều ấy, em đã là một người có giá trị.
Hôm nay em có thể chưa đứng trên bục vinh quang.
Nhưng biết đâu, vài năm nữa, chính em sẽ khiến mọi người phải ngạc nhiên vì hành trình bền bỉ của mình.
Vì thế, hãy ngẩng cao đầu.
Hãy học tiếp.
Hãy cố gắng tiếp.
Đừng so sánh mình với người khác của hôm nay, mà hãy so sánh mình với chính mình của ngày hôm qua.
Chỉ cần mỗi ngày tiến thêm một bước nhỏ, rồi sẽ có một ngày em nhận ra mình đã đi rất xa.
Nhớ nhé, em không vô giá trị chỉ vì hôm nay chưa xuất sắc. Giá trị của một con người không nằm ở vị trí trên bảng xếp hạng, mà nằm ở ý chí không bỏ cuộc và trái tim luôn hướng về những điều tốt đẹp. Và thầy tin, chỉ cần em còn cố gắng, tương lai vẫn luôn còn rất nhiều cơ hội đang chờ em phía trước.















Để lại bình luận
Your email address will not be published. Required fields are marked with *