Thương …

Thương …

Có những cuộc chia tay không có nước mắt. Cũng không có những cái ôm nghẹn ngào, không những lời hẹn gặp lại, không một tấm ảnh cuối cùng để nhiều năm sau còn mở ra mà mỉm cười. Chỉ là… hết. Một cánh cửa khép lại rất nhẹ. Nhẹ đến mức người ta tưởng

Có những cuộc chia tay không có nước mắt.

Cũng không có những cái ôm nghẹn ngào, không những lời hẹn gặp lại, không một tấm ảnh cuối cùng để nhiều năm sau còn mở ra mà mỉm cười.

Chỉ là… hết.

Một cánh cửa khép lại rất nhẹ.

Nhẹ đến mức người ta tưởng như chưa từng có điều gì đáng để lưu luyến.

Gần ba năm.

Hơn một nghìn ngày.

Một quãng thời gian đủ để một đứa trẻ lớn lên, đủ để một người thầy thuộc tên từng học trò, nhớ từng ánh mắt, từng cá tính, từng lần vấp ngã, từng khoảnh khắc trưởng thành.

Ba năm ấy không chỉ có những bài giảng.

Mà còn có những buổi tối thức cùng học trò trước kỳ thi.

Có những lần động viên một em đang muốn bỏ cuộc.

Có những cuộc điện thoại với phụ huynh khi con họ sa sút.

Có những niềm vui không gọi thành lời khi nhìn thấy một học sinh cuối cùng cũng vượt qua chính mình.

Người ngoài nhìn vào, đó là công việc.

Người trong cuộc hiểu, đó là một phần cuộc sống.

Hôm qua, hành trình ấy kết thúc.

Mọi người rời đi rất nhanh.

Nhanh như khi một đoàn tàu vừa cập bến.

Ai cũng tất bật bước sang chuyến đi mới.

Chỉ còn người đứng trên sân ga, nhìn theo những toa tàu khuất dần sau đường ray mà lòng chợt trống.

Không một lời chia tay.

Không một tấm ảnh.

Không một câu:

“Cảm ơn thầy.”

Không một lời:

“Thầy giữ gìn sức khỏe.”

Mọi thứ khép lại như thể chưa từng có gần ba năm đồng hành.

Người ta vẫn thường nói:

“Hết xôi rồi việc.”

Có lẽ đó là quy luật của cuộc đời.

Khi mục đích đã hoàn thành, khi kết quả đã nằm trên giấy báo, người ta tự nhiên buông tay khỏi những điều từng rất quan trọng.

Con người vốn không vô tình.

Chỉ là lợi ích thường đi nhanh hơn cảm xúc.

Tôi không trách những đứa trẻ.

Các em còn quá nhỏ để hiểu rằng, trên đời này có những món nợ không ai bắt phải trả.

Đó là nợ ân tình.

Nợ sự tận tâm.

Nợ những tháng năm có một người âm thầm đặt niềm tin vào mình còn nhiều hơn chính mình.

Tri ân là điều không thể dạy bằng một tiết học.

Nó chỉ đến khi con người đủ từng trải để hiểu rằng, trên con đường mình đi qua, có biết bao người đã lặng lẽ làm nền cho thành công của mình.

Điều khiến tôi chạnh lòng hơn lại là những người lớn.

Suốt ba năm, chúng tôi cùng đứng về một phía.

Cùng lo cho một đứa trẻ.

Cùng hy vọng.

Cùng áp lực.

Cùng chờ đợi.

Nhưng khi mọi việc kết thúc, ai cũng vội vàng trở về cuộc sống của mình.

Điều ấy không sai.

Chỉ là…

Có những cuộc quay lưng quá nhanh khiến người ở lại không kịp nhận ra rằng cuộc đồng hành đã thật sự kết thúc.

Ngồi trong khoảng lặng hôm nay, tôi chợt nghĩ đến một câu của người xưa:

“Cây cao nhờ gốc.

Nước chảy nhờ nguồn.”

Con người có thể đi rất xa.

Nhưng nếu đi xa đến mức quên mất những người đã từng dìu mình qua một đoạn đường, thì thành công ấy dường như cũng thiếu đi một phần chiều sâu.

Cuộc đời vốn kỳ lạ.

Khi còn trẻ, người ta thường nhớ rất lâu những ai từng làm mình tổn thương.

Nhưng lại quên rất nhanh những người từng âm thầm nâng đỡ mình.

Đến khi đủ trưởng thành để hiểu, muốn quay lại nói một lời cảm ơn thì có khi mái tóc người thầy đã bạc.

Có khi chiếc bục giảng năm xưa đã không còn.

Có khi người cần gặp chỉ còn trong ký ức.

Có người hỏi tôi:

“Thầy buồn vì không được cảm ơn sao?”

Không.

Nếu chỉ cần một lời cảm ơn để làm nghề, có lẽ tôi đã không chọn nghề giáo.

Điều làm tôi buồn là vì tôi đã dành quá nhiều tình cảm cho một hành trình, để rồi khi khép lại, nó lặng lẽ như một chiếc lá rơi xuống mặt hồ.

Không tiếng động.

Không gợn sóng.

Nhưng dưới đáy lòng, vẫn có một vòng tròn lan rất xa.

Hóa ra, điều khiến con người đau nhất không phải là sự vô ơn.

Mà là khoảnh khắc nhận ra rằng điều mình xem là một phần ký ức của cuộc đời, với người khác có lẽ chỉ là một chặng dừng đã hoàn thành.

Rồi thời gian sẽ làm dịu mọi cảm xúc.

Những học trò ấy sẽ lớn.

Những bậc cha mẹ ấy sẽ tiếp tục đồng hành với những hành trình khác.

Còn tôi rồi cũng sẽ lại gặp những lớp học mới.

Lại bắt đầu một vòng quay khác của nghề giáo.

Chỉ mong rằng, trên hành trình dài của cuộc đời, sẽ có một ngày nào đó, giữa bộn bề cơm áo, một học trò bất chợt nhớ đến người thầy năm cũ.

Không cần quà cáp.

Không cần đáp đền.

Chỉ khẽ mỉm cười và nói với chính mình:

“May mắn biết bao, vì ngày ấy đã có một người thật lòng mong mình trưởng thành.”

Nếu được như vậy…

Thì mọi nhọc nhằn của người thầy, cuối cùng cũng không hề uổng phí.

Avatar photo
Master
ADMINISTRATOR
Hồ sơ

Posts Carousel

Để lại bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked with *