Có một điều tôi nghiệm ra sau nhiều năm đứng trên bục giảng, gặp gỡ hàng nghìn học trò và tiếp xúc với đủ kiểu người trong cuộc sống. Cuộc đời không chỉ thử thách chúng ta bằng những khó khăn. Nó còn thử thách chúng ta bằng những thành công. Người ta thường nghĩ
Có một điều tôi nghiệm ra sau nhiều năm đứng trên bục giảng, gặp gỡ hàng nghìn học trò và tiếp xúc với đủ kiểu người trong cuộc sống.
Cuộc đời không chỉ thử thách chúng ta bằng những khó khăn.
Nó còn thử thách chúng ta bằng những thành công.
Người ta thường nghĩ thất bại là phép thử khắc nghiệt nhất. Nhưng thật ra, thành công còn đáng sợ hơn. Bởi thất bại làm lộ ra sức mạnh của ý chí, còn thành công làm lộ ra chiều sâu của nhân cách.
Và điều thú vị hơn nữa là, cả hai đều đồng thời thử luôn lòng của những người đang đứng bên cạnh ta.
Có những người chỉ cần đạt được một chút thành tựu đã bắt đầu thay đổi.
Họ nói nhiều hơn, lắng nghe ít hơn. Họ thích được tung hô hơn là được góp ý. Họ vô tình quên đi những người từng âm thầm nâng đỡ mình trong những ngày gian khó.
Thành công không làm họ trở thành người khác.
Nó chỉ khiến chiếc mặt nạ của sự khiêm nhường dần rơi xuống.
Ngược lại, cũng có những con người càng thành công càng sống tử tế. Họ hiểu rằng hôm nay mình đứng ở vị trí này không chỉ nhờ tài năng, mà còn nhờ biết bao cơ duyên, sự giúp đỡ và cả những lần vấp ngã. Họ biết cúi đầu đúng lúc, biết nhường người khác ánh hào quang khi cần thiết.
Đó mới là sự thành công đáng kính.
Nhưng nếu thành công thử lòng bằng sự khiêm nhường, thì thất bại lại thử lòng bằng bản lĩnh.
Khi mọi thứ sụp đổ, con người rất dễ đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho số phận, cho người khác. Rất dễ để cay đắng, bi quan hay nuôi dưỡng sự đố kỵ với những ai đang đi lên.
Nhưng cũng có những người bình thản nhặt từng mảnh vỡ của cuộc đời để ghép lại. Họ không than trách quá lâu. Họ xem thất bại như học phí của trưởng thành.
Có lẽ đó là điểm khác biệt giữa người mạnh mẽ và người yếu đuối.
Người mạnh mẽ không phải là người chưa từng ngã.
Mà là người sau mỗi lần ngã vẫn giữ được sự tử tế trong tâm hồn.
Thế nhưng, điều khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn cả lại không nằm ở người thành công hay người thất bại.
Mà nằm ở những người xung quanh họ.
Khi bạn thành công, sẽ có người vui như chính họ vừa đạt được điều ấy. Họ tự hào, họ chúc mừng và mong bạn đi xa hơn nữa.
Nhưng cũng sẽ có người bắt đầu khó chịu.
Họ không hỏi bạn đã phải đánh đổi điều gì để có ngày hôm nay. Họ chỉ chăm chăm tìm một khuyết điểm, một sai sót, một sơ hở để chứng minh rằng thành công của bạn không xứng đáng.
Đó là lúc lòng đố kỵ lên tiếng.
Ngược lại, khi bạn thất bại, cũng sẽ có hai kiểu người xuất hiện.
Một người lặng lẽ ngồi xuống cạnh bạn, không cần nói nhiều, chỉ để bạn biết rằng mình không cô độc.
Người còn lại đứng từ xa, xem thất bại của bạn như một câu chuyện giải trí. Có khi họ còn thêm thắt vài chi tiết để câu chuyện hấp dẫn hơn.
Thất bại giống như thủy triều rút xuống.
Nó để lộ đâu là đá, đâu là cát.
Nó cho ta biết ai thật sự ở lại vì con người mình, và ai chỉ ở lại vì những gì mình đang có.
Ngẫm lại mới thấy, cuộc đời thật công bằng.
Nó không chỉ dùng thành công để thưởng.
Không chỉ dùng thất bại để phạt.
Nó dùng cả hai để bóc tách con người.
Thành công thử xem ta có còn biết cúi đầu hay không.
Thất bại thử xem ta còn đủ can đảm để đứng dậy hay không.
Còn những người bước cùng ta trên hành trình ấy cũng được đặt trước một phép thử khác.
Họ có vui trước niềm vui của người khác không?
Họ có đủ bao dung để ở lại khi người khác mất hết hào quang không?
Sau tất cả, điều đáng quý nhất của một đời người có lẽ không phải là đã từng đứng trên đỉnh cao bao nhiêu lần, cũng không phải đã từng ngã đau đến mức nào.
Mà là sau mọi đỉnh cao và mọi vực sâu, ta vẫn giữ được một trái tim biết khiêm nhường, một ý chí biết đứng dậy và một tâm hồn không đánh mất sự tử tế.
Bởi rồi một ngày, thành công sẽ qua đi.
Thất bại cũng sẽ qua đi.
Chỉ có nhân cách là thứ còn ở lại.
Và chính nhân cách ấy mới là điều người khác nhớ về chúng ta lâu nhất.















Để lại bình luận
Your email address will not be published. Required fields are marked with *