Tương lai của một người không nên được quyết định bởi một kỳ thi ở tuổi 15

Tương lai của một người không nên được quyết định bởi một kỳ thi ở tuổi 15

Công bố điểm chuẩn lớp 10 luôn là một trong những thời khắc nhiều cảm xúc nhất của năm học. Chỉ trong vài phút, mạng xã hội có thể ngập tràn những dòng trạng thái đầy hạnh phúc: “Đỗ rồi!”, “Đậu trường mơ ước rồi!”. Nhưng xen giữa niềm vui ấy là không ít lời

Công bố điểm chuẩn lớp 10 luôn là một trong những thời khắc nhiều cảm xúc nhất của năm học. Chỉ trong vài phút, mạng xã hội có thể ngập tràn những dòng trạng thái đầy hạnh phúc: “Đỗ rồi!”, “Đậu trường mơ ước rồi!”. Nhưng xen giữa niềm vui ấy là không ít lời tiếc nuối của những học sinh chỉ thiếu vài phần mười điểm, thậm chí chỉ vài trăm phần điểm để chạm tới cánh cửa ngôi trường mình mong muốn.

Ở tuổi 14–15, kỳ thi vào lớp 10 công lập không đơn giản chỉ là một kỳ thi. Với nhiều học sinh, đó là kết quả của cả một hành trình dài. Có em dành trọn năm cuối cấp để chạy đua với lịch học kín đặc. Có em bắt đầu ôn luyện từ lớp 7, lớp 8 với một mục tiêu rất rõ ràng: được khoác lên mình màu áo của ngôi trường mà mình yêu thích. Có những em đã hình dung về lớp học mới, thầy cô mới, bạn bè mới và cả những năm tháng đẹp đẽ phía trước.

Vì thế, khi kết quả không như mong đợi, cảm giác hụt hẫng là điều hoàn toàn tự nhiên.

Nhiều em thực ra đã tự chấm điểm ngay sau khi kết thúc kỳ thi. Các em cũng phần nào hình dung được khả năng đỗ – trượt của mình. Nhưng hy vọng vẫn còn đó. Các em hy vọng đề được chấm “rộng” hơn một chút, hy vọng điểm thực tế cao hơn dự kiến, hy vọng điểm chuẩn thấp hơn một chút, hoặc đơn giản là hy vọng mình sẽ may mắn.

Và rồi danh sách chính thức được công bố.

Chỉ vài con số trên màn hình có thể khiến tất cả những hy vọng ấy khép lại.

Đó không đơn thuần là nỗi buồn vì không vào được ngôi trường mong muốn. Với nhiều học sinh, điều khiến các em day dứt hơn là cảm giác mình đã phụ lòng cha mẹ, thầy cô; rằng bao nhiêu kỳ vọng của gia đình dường như tan biến, vụn vỡ chỉ sau một kỳ thi.

Có em không khóc vì trượt trường mình thích, mà khóc vì nghĩ rằng bố mẹ sẽ buồn.

Có em không sợ con đường phía trước, mà sợ phải đối diện với ánh mắt của những người đã kỳ vọng vào mình.

Có em thậm chí tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi không?”, “Có phải mình đã làm mọi người thất vọng không?”.

Và có lẽ, chính ở thời điểm ấy, điều các em cần nhất không phải là những lời khuyên kiểu “Còn rất nhiều cơ hội phía trước”, cũng chưa hẳn là một bài giảng về nghị lực hay một danh sách những điều phải làm tiếp theo.

Điều đầu tiên các em cần là được phép buồn.

Một đứa trẻ vừa trải qua thất bại đầu đời cần được lắng nghe trước khi được định hướng. Các em cần được khóc nếu muốn khóc, được im lặng nếu chưa muốn nói, được thừa nhận rằng mình đang buồn mà không bị phán xét.

Các em cần biết rằng cảm xúc của mình là chính đáng.

Và quan trọng hơn, các em cần hiểu rằng một kỳ thi không đủ sức định nghĩa năng lực, giá trị hay tương lai của một con người.

Đáng tiếc, không phải gia đình nào cũng làm được điều đó.

Không ít phụ huynh, vì quá thất vọng hoặc quá lo lắng cho tương lai của con, đã vô tình buông ra những lời nói có thể để lại vết thương rất sâu:

“Bố mẹ rất buồn và thất vọng về con.”

“Học thế này thì sau này làm được gì?”

“Người ta đỗ hết mà con lại không đỗ.”

“Đã đầu tư bao nhiêu tiền bạc, công sức mà kết quả như vậy…”

Những câu nói ấy đôi khi chỉ được thốt ra trong một khoảnh khắc nóng giận, nhưng với một đứa trẻ đang tổn thương, chúng có thể trở thành những câu nói ám ảnh rất lâu.

Điều đáng lo nhất không phải là một học sinh trượt kỳ thi.

Điều đáng lo là từ thất vọng về kết quả, các em chuyển sang thất vọng về chính bản thân mình.

Từ “Mình không đỗ trường mình muốn”, một đứa trẻ có thể dần biến thành “Mình kém cỏi”.

Từ “Mình đã thi không tốt”, các em có thể nghĩ thành “Mình chẳng làm được gì”.

Và từ một lần thất bại, các em có thể bắt đầu sợ thất bại trong những lần tiếp theo.

Đó mới là điều người lớn cần đặc biệt lưu tâm.

Bởi điểm số có thể được cải thiện. Một ngôi trường khác vẫn có thể mở ra những cơ hội khác. Một con đường học tập khác vẫn có thể dẫn tới một tương lai tốt đẹp.

Nhưng một vết thương về lòng tự trọng, nếu không được chữa lành đúng cách, có thể đi theo một đứa trẻ rất lâu.

Nhiều năm sau, có thể học sinh sẽ quên mình đã thiếu bao nhiêu điểm để đỗ vào trường mơ ước. Các em cũng có thể quên chính xác điểm chuẩn năm ấy là bao nhiêu.

Nhưng các em có thể nhớ rất rõ ngày nhận kết quả.

Nhớ mình đã đứng ở đâu.

Nhớ mình đã khóc như thế nào.

Nhớ ai đã ôm mình.

Và đặc biệt, nhớ bố mẹ đã nói gì với mình trong ngày hôm ấy.

Có những câu nói của cha mẹ sẽ trở thành điểm tựa cho con trong suốt cuộc đời.

Nhưng cũng có những câu nói, dù người lớn đã quên từ lâu, lại có thể nằm nguyên trong ký ức của một đứa trẻ suốt nhiều năm.

Bởi vậy, sau ngày biết điểm, có lẽ điều người lớn nên làm trước tiên không phải là hỏi: “Tại sao con không đỗ?”, mà là bước lại gần con và nói:

“Con đã cố gắng rồi.”

“Bố mẹ biết con đã rất vất vả.”

“Buồn thì cứ buồn một chút cũng được.”

“Không sao cả, chúng ta sẽ cùng tìm con đường tiếp theo.”

Chỉ một câu nói như vậy cũng có thể giúp một đứa trẻ hiểu rằng: thất bại trong một kỳ thi không đồng nghĩa với thất bại trong cuộc đời; không đỗ một ngôi trường không có nghĩa là cánh cửa tương lai đã đóng lại; và quan trọng nhất, dù kết quả thế nào, con vẫn là đứa con mà cha mẹ yêu thương.

Sau khi cảm xúc đã lắng xuống, cha mẹ mới cần cùng con nhìn lại những lựa chọn phía trước.

Có thể là một ngôi trường khác. Có thể là giáo dục nghề nghiệp. Có thể là một hướng học tập phù hợp hơn với năng lực và sở thích của con. Cũng có thể, từ chính thất bại này, con sẽ học được cách chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, biết đứng dậy và bước tiếp.

Cuộc đời của một con người không được quyết định bởi việc em ấy học trường nào ở tuổi 15.

Một ngôi trường tốt có thể mang đến nhiều lợi thế, nhưng không phải là chiếc vé bảo đảm cho thành công. Ngược lại, một học sinh không vào được ngôi trường mơ ước cũng hoàn toàn có thể trưởng thành, học tập tốt và xây dựng một tương lai đáng tự hào.

Điều quyết định lâu dài không chỉ là nơi một đứa trẻ bắt đầu, mà còn là cách em ấy tiếp tục đi trên con đường của mình.

Và ở tuổi 15–16, có lẽ bài học quan trọng nhất sau một kỳ thi không phải là “con đã đỗ hay trượt”, mà là: Khi cuộc đời không cho mình kết quả như mong muốn, mình sẽ đối diện với nó như thế nào?

Nếu cha mẹ có thể giúp con trả lời được câu hỏi ấy, thì ngay cả một kỳ thi không thành công cũng chưa chắc đã là một thất bại.

Bởi đôi khi, điều một đứa trẻ cần sau một cánh cửa vừa khép lại không phải là người lớn mở ngay cho mình một cánh cửa khác.

Mà chỉ cần có một người đứng bên cạnh, nắm lấy tay mình và nói:

“Không sao đâu con. Cánh cửa này không mở thì chúng ta tìm một con đường khác. Bố mẹ vẫn ở đây. Chúng ta sẽ cùng đi.”

Và có lẽ, đó mới là cách một gia đình giúp một đứa trẻ bước qua thất bại đầu đời mà không đánh mất niềm tin vào chính mình.

Avatar photo
Master
ADMINISTRATOR
Hồ sơ

Posts Carousel

Để lại bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked with *

Bài mới

Tác giả

Nhiều bình luận

Video nổi bật