Tuổi thơ của con không chờ đợi ta rảnh rỗi

Tuổi thơ của con không chờ đợi ta rảnh rỗi

Mấy hôm rày, khi ngồi lật giở xem lại từng tấm hình hồi sắp nhỏ còn lẫm chẫm biết đi, trong lòng tôi cứ bảng lảng một niềm suy nghĩ miên man. Có bao giờ các bậc làm cha, làm mẹ tự hỏi mình rằng: Đến cuối cuộc đời, điều gì mới thực sự khiến

Mấy hôm rày, khi ngồi lật giở xem lại từng tấm hình hồi sắp nhỏ còn lẫm chẫm biết đi, trong lòng tôi cứ bảng lảng một niềm suy nghĩ miên man. Có bao giờ các bậc làm cha, làm mẹ tự hỏi mình rằng: Đến cuối cuộc đời, điều gì mới thực sự khiến chúng ta hối hận nhất?

Người ta thường ít khi nuối tiếc vì hồi trẻ đã không ráng cày cuốc thêm vài đồng bạc, không kiếm thêm được một vài căn nhà. Mà người ta chỉ đau đáu, dằn vặt khôn nguôi vì đã lỡ đánh mất đi tuổi thơ của chính con mình.

Tâm lý làm cha mẹ, có ai mà không thương con. Chính vì thương, chúng ta cứ tối ngày đầu tắt mặt tối, tất bật ngược xuôi, bán mạng cho công việc. Chúng ta tự nhủ rằng mình làm tất cả là vì tương lai của con, sợ con thiếu cái ăn cái mặc, sợ con thua sút bạn bè, sợ con hụt hẫng với người đời. Để rồi, chúng ta chọn bận rộn. Chúng ta chọn vùi đầu vào công việc.

Mỗi lần con chạy lại níu tay, đòi ba mẹ chơi chung, chúng ta lại buông một câu quen thuộc:

“Đợi ba một chút nghe con”, “Đợi mẹ một chút nghe con”, “Thôi để mai đi con”, “Để lúc khác đi, nay ba mẹ mệt quá…”

Nhưng chúng ta lại quên mất một điều: cái “ngày mai” hay “lúc khác” đó của chúng ta, nó xa tít mù khơi. Rồi đùng một cái, vào một ngày nhìn lại, ta chợt giật mình nhận ra: Trời đất ơi, con mình hôm nay đã cao nhồng lên rồi!

Đứa trẻ ấy không còn chạy ùa ra ôm chầm lấy cổ ta mỗi khi ta đi làm về nữa. Con cũng chẳng còn líu lo kể chuyện trường lớp, chuyện con kiến con cào cào mỗi tối. Con không còn nhõng nhẽo: “Ba ơi, mẹ ơi, chơi với con một chút đi!” Lúc đó, ta mới bừng tỉnh nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Tuổi thơ của con trẻ qua nhanh vội vã như một cái chớp mắt.

Những cái “lần sau”, “lúc khác” của chúng ta, thiệt tình là không bao giờ quay lại được nữa. Con nít lạ lắm, chúng đâu có đợi đến lúc ba mẹ rảnh rỗi thì chúng mới chịu lớn đâu. Con cần chúng ta ngay trong chính từng ngày con đang lớn lên.

Sự kết nối ấy không phải chờ đến khi ta có thiệt nhiều tiền, cũng không phải đợi đến lúc cuộc sống ta thong thả. Nó cần ngay bây giờ – khi mà trong mắt tụi nhỏ, ba mẹ vẫn còn là cả thế giới, là thần tượng, là tất cả mọi yêu thương.

Sau này, điều làm ta day dứt nhất không phải là ước gì ngày xưa mình kiếm được nhiều tiền hơn, mà là: Ước gì mình đã chịu ngồi lại nghe con kể nốt câu chuyện xàm xí của ngày hôm đó; ước gì mình đã ở bên cạnh con vào những lúc con biết buồn, biết vui; ước gì mình đã thực sự hiện diện trong cuộc đời của con.

Sắp nhỏ thực sự không cần những gì quá cao sang, quyền quý. Con chỉ cần ta ở đó, thương con thiệt lòng, nghe con nói thiệt tâm. Một bữa cơm gia đình đầm ấm, ngồi lại cười giỡn cùng nhau, nó đáng giá hơn tất cả mọi thứ đồ chơi đắt tiền nhất trên đời này.

Cho nên, chiều nay khi về nhà, nếu con có chạy ra đón, có đòi chơi chung, xin bạn đừng từ chối. Đừng hẹn con nữa. Bởi vì tuổi thơ của con chỉ có một lần duy nhất, và chúng ta cũng chỉ có một cơ hội duy nhất để bước đi cùng con trong những năm tháng thanh xuân ngắn ngủi ấy mà thôi.

Hãy thương mình, thương con và dành cho con một hiện tại trọn vẹn nhất, bạn nhé!

Avatar photo
Master
ADMINISTRATOR
Hồ sơ

Posts Carousel

Để lại bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked with *

Bài mới

Tác giả

Nhiều bình luận

Video nổi bật